22/10/2016 - Cập nhật về việc dạy con tự ăn

Vậy là mẹ con ta sang Úc đã được 1 tháng rồi. Điều trăn trở lớn nhất trong chuyến đi này của mẹ là làm sao phải dạy lại cho con  kĩ năng tự ăn. Sau đây là những cập nhật về phương pháp cũng như kết quả.

Khó khăn:

  • Con ăn quá chậm
  • Mất đi khả năng liên kết việc mệt là do đói và phải ăn mới hết
  • Không còn ý muốn xin ăn khi đói bụng, thay vào đó là lên cơn quấy khóc


Phương pháp mẹ đã áp dụng:

  • Để con tự ăn hoàn toàn, không giúp đỡ, hay can thiệp dù con muốn thôi
  • Tôn trọng lựa chọn của con dù con muốn bỏ dở bữa hay bỏ hẳn bữa
  • Dùng việc con thích để làm phần thưởng khuyến khích (cho xem ipad 30' mỗi tối nếu con ăn hết thức ăn)
  • Liên tục nhắc nhở con về sự liên hệ giữa việc mệt là do đói như "con mệt à, mệt là do đói đấy con biết không? con phải ăn mới hết mệt hết đói". Để lần sau khi con trải qua cảm giác mệt như thế là con biết đó là do đói và phải ăn


Kết quả:

  • Ban đầu rất thảm thương. Có hôm mẹ phải xúc (vài hôm thôi sau đó mẹ dừng hẳn)
  • Có bữa con ăn hết, có bữa bỏ và không được cho xem ipad
  • Rất nhiều hôm ăn vạ mẹ vì vừa không được xem ipad lại vừa đói
  • Vài lần đi ngủ với bụng đói meo
  • Vài lần bị cho bỏ bữa khi đi ăn trưa với ba mẹ mà ăn quá chậm. Ba mẹ cho bỏ luôn, chiều về đói lè lưỡi, ba nhìn xót ruột nhưng mẹ đã bảo đến đúng giờ bữa tới mới được ăn
  • Dần dà về sau thì con càng có nhiều tiến bộ
  • Bây giờ hầu như bữa nào con cũng ăn hết dù thời gian còn khá lâu. Thường phải từ 45 phút và đỉnh điểm hôm kia khi mẹ tăng gấp rưỡi khẩu phần thì ăn 2 tiếng mới xong
  • Có nhiều tiến bộ trong việc đòi ăn, bây giờ thì lúc nào cũng đòi ăn. Sáng dậy mở mắt ra là "mẹ ơi cho con uống sữa, ăn bánh". Về đến nhà cũng xin ăn bánh
  • Ăn bữa tối xong thì cơ bản là con ăn liên mồm cho đến khi đi ngủ. Tráng miệng 1 quả chuối lúc xem ipad. Xong sẽ ăn thêm cái bánh lúc nghe nhạc với ba, rồi sau đó là đòi uống sữa, chưa đi ngủ thì sẽ ăn tiếp gần chục cái bánh gạo tròn dẹt (rice cracker) của hãng Fantastic (ở Vn ko có) mà con ưa thích
  • Tuy nhiên con ăn trưa vẫn còn chậm, tuần trước đi ăn với ba mẹ cũng bị cho bỏ bữa tội tự xúc quá lâu. Và cái đà con ăn tối ở nhà ba mẹ đồ rằng trên lớp cũng ăn không kịp, các cô dọn hết nên về nhà ăn bù. Mẹ rất ủng hộ việc các cô không giúp xúc cũng như không giãn giờ ăn, đến giờ ai không ăn xong dọn hết. Dần dà các con sẽ học được tính kỉ luật, giờ nào việc nấy
  • Tuần này khi đi ăn trưa với ba mẹ thì mẹ mừng quá đỗi. Hôm nay ăn mì với thịt băm, mẹ lấy cho con 1 bát ăn cơm (loại bát to hơn bát ăn cơm thường ngày ở Vn một tẹo) đầy gạt miệng thịt băm và mì. An ngồi tự xúc ăn ngoan và sành điệu. Ăn một miếng mì, húp một miếng nước trong chén nước lèo bên cạnh. Tự xúc một lèo, không nghịch, không chơi, không hất đồ ăn xuống đất. Thi thoảng lấy nước trong chén nước lèo bỏ vào bát mì. Ăn hết mì bê chén húp nốt phần nước lèo còn lại. Hay hơn nữa là chỉ xong sau ba mẹ một tẹo. Đây là một tiến bộ rất đáng khen của con. Mẹ rất tự hào và mong con phát huy. Nếu không thì mẹ sẽ tiếp tục cho con nhịn để tôn trọng quyết định của con cũng như tiếp tục dạy con về cách ăn uống
Việc đầu tiên và quan trọng nhất mẹ muốn con học được (và dạy cho con) là kĩ năng chăm sóc chính bản thân mình. Tất cả các việc khác đều là thứ yếu. Hôm nay là việc tự biết ăn, ngày mai sẽ là tự biết chuẩn bị đồ ăn cho mình, ngày mốt sẽ là biết chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà. Mẹ rất tự hào nếu con làm được, con gái ạ. Yêu con. 

Ảnh con gái tí tởn ăn trưa ở lớp trong ngày đi học thử có mẹ đi cùng





   


Đọc thêm »

8/10/2016 - Luyện lại nếp ăn cho An (An 3 tuổi 2 tháng)

Khi sang Úc lại thì việc đầu tiên mẹ cần làm là luyện lại nếp ăn cho An. Cho con đi dự thính trường mới mẹ tròn mắt khi các bạn lớp con chỉ ăn 15' là xong 2,3 lần xới. Ăn vèo vèo xong chạy ra chơi, để lại mình con ngồi chọc chọc. Theo thông tin mẹ biết thì khi đi học lớp 5 tuổi con sẽ có 1 tiếng ăn nhưng chỉ có 10' là các bạn tập trung ăn, sau đó là chạy biến ra sân chơi, nên nếu con không ăn nhanh thì sau 10' khi các bạn đã ăn xong và ra sân chơi thì con cũng sẽ chạy theo, và kết quả là không ăn được gì, bị đói không học được.

Mẹ cần rèn lại cho con nhu cầu và kĩ năng cơ bản của con người: đói là ăn (ăn cơm chứ ko phải ăn vạ), và ăn thì biết tự mà xúc. Hai ngày đầu thất bại với đủ màn dụ dỗ doạ nạt. Hôm kia ba bảo "con hư thì cuộc sống thật thảm hoạ". À chỉ đc cái nói đúng. ba mở lời mẹ càng dễ xử.
"Khi kim đồng hồ chỉ đến số ... mà An ko tự ăn hết tất cả những gì mẹ bày ra trên bàn là dẹp, ko ăn nữa, ko chơi ipad ko gì cả, khóc thì bị cho vào phòng". Kết quả là ăn ko hết, bị cho vào phòng, khóc lóc xin mẹ, nhưng sau đó lén lấy bánh, vào phòng mẹ đóng sầm cửa lại và ăn.
Hôm qua mẹ cất hết đồ ăn snack đi. Lại tiếp tục không ăn hết bữa tối. Lần này ko đc ăn bánh, uống sữa, chơi game hay đọc truyện trước trc khi đi ngủ. Bị cho vào phòng khóc một mình tội đánh mẹ để chống đối. Ba nói thì được cái mạnh mồm chứ nó rít lên ăn vạ, đòi ăn là luống cuống "con hỏi mẹ xem", "ba không biết, con hỏi mẹ ý"

Sáng ra mẹ đưa cho nửa cái bánh English muffin và bảo "ăn hết khi kim chỉ đến số 3 (khoảng 15'), ko rơi miếng nào". 10' sau quay lại, hết sạch sẽ gọn gàng. Để xem tối nay thế nào.
Có những kĩ năng mà ko có thì rất thiệt cho con. Hệ luỵ của việc ăn rong là con mất khả năng tự ăn, đc dỗ dành nhiều đâm ra hư nữa chứ chả phải chỉ có việc ăn.

Sau ngày nhịn thứ 2 thì đến ngày thứ 3 con ăn được rất tốt. 3 miếng lamb chop, mì và dưa chuột Nhật zuchinni, có 35' để ăn. 5' cuối hơi xuống tinh thần, mẹ ra động viên và xúc hộ. Kết thúc vừa đúng giờ, ăn thêm được gần nửa chỗ mỳ trong đĩa. Mẹ đặt ngay ipad lên bàn để thưởng nóng khi ăn xong 1 quả chuối tráng miệng. Quả chuối hết bay chưa đầy 5'
Ăn hết bữa, đúng giờ được thưởng lớn lắm. Đc xem ipad, đc ăn bánh với ba, được mẹ đọc truyện, đc uống sữa trc khi đi ngủ, đi ngủ đc mẹ nắm tay.
Mẹ rất tự hào về sự cố gắng này của An ❤️💕😄


Tuy nhiên bữa sau con lại bỏ bữa, không chịu ăn và khóc. Mẹ lại để cho con khóc. Lúc này ba thấy con khóc tội nghiệp quá nên tự dưng thay đổi chiến thuật không thông báo với mẹ và làm trứng cho con ăn, rồi cho con uống sữa nữa. Mẹ giận 2 ba con tối hôm đó. Giận An vì An bỏ thức ăn, thức ăn mà ba mẹ đã phải đi làm để mua, mẹ dành thời gian để nấu, mẹ không thích như thế và đã giải thích rõ với An. Mẹ giận ba vì tự ý thay đổi kế hoạch không nói với mẹ, dạy con cần sự thống nhất cao độ, không thể thích thì làm, không thích thì thay đổi.

Hôm sau ba mẹ có trao đổi thêm với nhau. Ba nghĩ nếu cái gì đó quá khó cho con và cho ba mẹ thì là trái tự nhiên và không nên làm. Ba bảo con đói lúc nào thì cho ăn lúc đó vì có khi con không ăn được nhiều trong một bữa. Và với ba việc đi nấu cho con 3 lần trong 2 tiếng buổi tối thì dễ hơn phải nghe con khóc. Còn mẹ thì ngược lại, mẹ nghĩ cái gì ban đầu cũng khó, nhất là rèn luyện để hình thành một thói quen mới, và với mẹ thì nghe con khóc dễ hơn là phải nấu cho con ăn liên tục, chưa kể chịu những cơn tam bành bất tử của con do con ăn không đủ no.

Mẹ có nói thêm với ba rằng nếu để con ăn kiểu như thả rông tự nhiên thì con sẽ không bao giờ chịu ăn rau, trái cây và lớn lên sẽ không ăn được những thứ tốt cho sức khoẻ đó, chưa kể cứ quen ăn lắt nha lắt nhắt mai mốt đi học lớp 1 làm sao theo được các bạn, ai sẽ cho con ăn cả buổi chiều? Đến đó thì ba cũng đã hiểu ra và đồng ý theo cách của mẹ.

Quan niệm của mẹ không phải nuôi con làm sao dễ cho cha mẹ mà dạy làm sao để sau này khi con ra ngoài xã hội sẽ không bị "sốc" văn hoá. Có thể như thế ba mẹ sẽ cực hơn nhưng mẹ nghĩ đó là cách nên làm.

Trưa nay cả nhà đi ăn ngoài, con chẳng ăn gì mấy, ba mẹ cũng kệ, không bắt. Đến tầm 3h chiều mẹ cho con ăn 1 quả trứng tráng để dằn bụng cho đến bữa tối. Thường ăn xế con hay được ăn đồ ngọt, trái cây, cheese nhưng do trưa đó con nhịn nên mẹ cho con ăn trứng. Bữa tối diễn ra suôn sẻ, con ăn hết bữa, đúng giờ. Sau khi xem ipad con ăn thêm cái bánh ngọt và uống sữa.

Từ giờ trở đi kế hoạch của mẹ là sẽ tôn trọng lựa chọn của con. Con có 30' để ăn hết bữa, nếu con lựa chọn không ăn và hậu quả là không được xem ipad thì ba mẹ sẽ vẫn tôn trọng. Tuy nhiên con sẽ không được ăn lắt nhắt mà phải chờ đến bữa sau. Ăn uống là việc đầu tiên, cơ bản và quan trọng nhất. Chúng ta cần luyện lại cho được kĩ năng tự ăn nhé con gái.

Yêu con :-)




Đọc thêm »

7/10/2016 - An 3 tuổi

Hơn 1 năm rồi mẹ chưa viết gì cho con dù rất muốn. Vậy là đủ hiểu cuộc sống của hai mẹ con quay mòng mòng đến mức nào. Mẹ con mình về vn tầm tháng 8 năm ngoái, tuy không còn sốt liên tục mỗi ngày như ở Úc nhưng hầu như tuần nào con cũng sốt vài hôm. Kiểu sốt không lý do này khiến cả nhà lo lắng, tự nhiên sốt xong tự nhiên hết. Bác sĩ cũng chỉ chuẩn đoán là sốt virus nên chỉ còn trông chờ mỗi vào thuốc hạ sốt. Nhưng thường thì thuốc ít tác dụng và con hay quấy đêm nên một tuần vài đêm mẹ ngủ có vài tiếng để chăm con là chuyện thường.

Con gầy lắm, 24 tháng mà chỉ có 8.5kg thôi (do 2 tháng liên tục sốt nên chẳng ăn gì). Ông ngoại xót cháu mắng mẹ suốt, mẹ thì lo cứ lên mạng đọc này đọc kia. Chẳng có kết quả gì còn thêm lo lắng. Mẹ đêm thức chăm con, sáng dậy đi làm, con vẫn cứ sốt, ông vẫn cứ mắng đều. Hai tháng gần như không đêm nào ngủ ở úc làm mẹ yếu đi nhiều, hay ốm vặt. Ốm chưa khỏi thì lại lây từ con, rồi lây lại cho con. Không có thời gian nào nghỉ (mẹ về là viết sách luôn, xong mở chi nhánh cho SAB trong SG) nên cân nặng và sức khoẻ giảm sút. Hai mẹ con như hai dải khoai ốm lăn ốm lóc ngày qua ngày.

Đến khoảng tháng 12 trong một lần con sốt cao, kết quả thử máu cho biết mức độ nhiễm trùng cao và phải nhập viện. Ông bà ngoại lúc đó vừa Thái Nguyên, chưa kịp thở, nghe tin lại vội vã book vé về SG. Con bị chuẩn đoán viêm phổi và phải nhập viện 10 ngày. Cả nhà chọn Nhi Đồng 1 vì ông ngoại có quen bs trưởng khoa nội, và vì đó là bv đầu ngành. 10 ngày chăm con thì 1 tuần gần như thức trắng vì con không hạ sốt. Con được ra viện thì mẹ cũng kịp bị viêm xoang nặng do lây nhiễm chéo.

Về nhà được tầm 1 tuần thì con kêu đau một bên bụng. Con đau khá nhiều nên khóc lóc rất tội nghiệp. Cả nhà lại cuống lên đưa con đi khám, bị nghi viêm ruột thừa và bs lại yêu cầu nhập viện. Bà ngoại ở nhà đá chuẩn bị hết đồ đạc, ông ngoại và mẹ ở bv, bàn nhau hay gặp bs trưởng khoa để nghe ý kiến bác xem sao trước khi nhập viện. Bác khám thì bảo chưa chắc đã là viêm ruột thừa, ở vị trí đó dễ viêm đáy phổi. Bác cho tờ giấy đi chụp phim, trên ghi rõ nhờ chụp kĩ vùng đáy phổi. Kết quả y rằng có viêm. Bác cho toa mua về uống. Chỉ sau lần uống đầu tiên con đã hết đau bụng và thần sắc tỉnh táo 80%. Không sốt nữa, vui vẻ chơi. Uống hết toa thì con khoẻ hẳn, cả nhà thở phào. Cũng vừa kịp đến Tết ta hai mẹ con sang Úc thăm ba vài tuần.

Giờ con hết sốt vặt rồi, cả nhà mừng lắm và ra sức nhồi con ăn cho lại người. Một thời gian dài ốm dặt dẹo đã phá hết toàn bộ nếp ăn nếp ngủ của con. Một bữa ăn của con bây giờ nhanh thì 45', chậm thì 2 tiếng, và không có khái niệm ngồi 1 chỗ mà chạy vòng, bà với mẹ thi nhau đi theo xúc. Mẹ mà có ý định cho con nhịn để tập vào nếp thì sẽ bị ông cho một trận tơi bời. Mẹ không quen cái kiểu ăn uống đó nên hầu như bà xúc, mẹ phụ thay ca.



Khi sang thăm ba bs bảo An đã hết dị ứng sữa, cả nhà mừng rơn, bà ngoại thắp hương tạ ơn tổ tiên. Con uống được sữa cải thiện hẳn tình hình sức khoẻ. Con bớt ốm vặt hẳn và châm dứt hoàn toàn tình trạng sốt không lý do. Tuy nhiên 6 tháng sau, là tháng 9, trước khi sang úc, con lại bị lại. Tiếng ho của con nghe như sâu từ phổi nên cả nhà lập tức đưa con đến bs dù con chưa sốt. Viêm phế quản đang vào phổi, kết quả của một lần đi bơi. Lại tiếp tục kháng sinh trong 10 ngày (trong đó có 3 hôm sốt cả ngày cả đêm dù đang uống thuốc).

Sang đến Úc, nhìn lại "chiến tích" 1 năm bão táp ở vn: mẹ thì gầy trơ xương do chịu nhiều áp lực về thể chất và tinh thần, từ công việc cho đến chăm con và từ ông bà ngoại; con thì có tiến bộ về thể lực nhưng thái độ thì như cậu bé rừng xanh, hỏng nếp ăn, nếp ngủ, hư, hay khóc đòi, lúc nào cũng chạy loạn lên dù trong khu vui chơi hay trong shop. Mẹ không tài nào quản nổi. Quá hoang dại.

Lần này mẹ con mình sang thăm ba chắc chắn mẹ sẽ cố gắng đưa con lại vào nếp. Có rất nhiều việc để làm đấy con gái ạ.

Yêu con ❤️

Đọc thêm »

15/8/2015 - Cập nhật mốc 24 tháng - căng thẳng nối tiếp căng thẳng và nỗ lực đưa con lại vào nếp

Từ lần cập nhật cuối cùng là lúc con 21 tháng đi học lại, từ đó đến bây giờ mẹ không có lúc nào viết thêm vì có lẽ đây là một trong những giai đoạn nuôi con khó khăn nhất từ trước đến giờ. Đi học được vài hôm là con bắt đầu bị ốm. Cũng chỉ là cảm thường thôi nhưng có lẽ con giống ba, khi ốm là cứ bết xết lết ra (ba mà cảm là nằm thẳng cẳng 1 chỗ nguyên ngày, thậm chí 2 ngày); rồi kèm với cả mọc răng, thời gian vừa qua cứ gọi là ác mộng đối với mẹ.

Từ khoảng 20 tháng là con đã có dấu hiệu quấy mọc răng như thường chỉ khoảng vài ngày trong 1 tuần. Khó ở, khóc lóc, khó chịu và ăn ít. Nhưng từ khi đi học và bị ốm thì con cứ bết rệt ra. Nào sốt, nào ho, người con con lúc nào cũng nóng hầm hập hầu như cả ngày. Hôm nào khoẻ thì cũng chỉ được 2 hôm là lại tiếp tục đợt mới. Cao điểm là từ tháng thứ 21 đến 23, trong suốt hơn 2 tháng liền không đêm nào con ngủ tròn giấc, một đêm con hò mẹ thức chục lần là chuyện thường, và 100% là ngủ trên người mẹ khiến sáng ra mẹ rêm hết cả mình mẩy.

Đây là giai đoạn con bắt đầu sút cân nhanh chóng, từ 10kg non ở lần kiểm tra định kì 20 tháng, đến 23 tháng thì cân cả quần cả áo cả bỉm cả giày cũng chỉ được 9.5kg. Con không ăn gì mấy và mẹ cũng không thể dỗ hay ép con ăn được dù đã bày các trò chơi. Những lúc thế này mẹ vứt hết luật lệ mà chỉ cốt cho con ăn được để có sức mà sống, mà chống chọi với virus nhưng con không ăn. Con chỉ thích bám chặt lấy mẹ cả ngày.

Đến tháng thứ 23 thì mẹ quyết định cho con nghỉ học ở nhà vì có tuần con đi ER của Royal Children Hospital đến 2 lần vì sốt cao, khóc gắt không dỗ được và thở gấp (cũng là do sốt cao). Và hầu như cách ngày (có tuần mỗi ngày) là phải uống nurofen giảm đau chứ không con khóc không dỗ được và sốt cao.

Sau khi nghỉ học thì con đỡ bệnh vặt hẳn và cả nhà chỉ còn phải chống chọi với các đợt mọc răng của con thôi. Thời gian này con đỡ hành mẹ buổi đêm hơn nhưng việc ăn của con thì vẫn cực kì bế tắc. Khi còn 1 tuần nữa là còn được 24 tháng thì mẹ con mình về Việt Nam. May sao ở Vn con lại chịu dì Nhật cho ăn nên mẹ phải gửi con sang nhà dì ở từ hôm về đến giờ. Nhờ vậy mà đến giờ con ăn trộm vía tỉ lần đã dần dần khá lại. Nhưng thói ăn thì mẹ không ưng vì tự ăn thì ít mà ăn rong và vừa ăn vừa chơi thì nhiều. Nhưng có lẽ trong giai đoạn này mẹ phải ưu tiên việc nhét đủ nhiều thức ăn vào bao tử để con bật lên đã, rồi thì đưa vào khuôn khổ sau, chứ hiện giờ là con đang ở mức suy dinh dưỡng báo động rồi.

Cứ yên ổn vào nề vào nếp được 2,3 tuần thì lại mọc răng, lại phá lịch, lại đòi mẹ ngủ cùng, lại khóc, lại ỉ ôi, lại mè nheo. Mấy hôm nay mẹ cảm nhận con đã ổn vì răng đã nhú nên mẹ lại đưa con vào kỉ luật. Sau vài lần thì mẹ đã khá có kinh nghiệm. Mẹ thường áp dụng 2 chiêu: 1 là nếu muốn khóc thì cho vào phòng khóc, 2 là cho con tự ngủ.

Mẹ trị tật khóc đòi của con như sau:
Công thức mẹ dùng là mềm mỏng nhưng kiên quyết và kiên trì. Hạn chế quát con tối đa nhưng mẹ biết dù có nói nhỏ nhẹ thì giọng cũng lạnh như bê tông . Nếu đã nói nhỏ nhẹ lại còn nghe như năn nỉ thì con sẽ không nhận được đúng thông điệp và sự nghiêm túc của mẹ trong vấn đề.
An: mẹ bế
Mẹ: mẹ không bế con đâu
An lập tức ngồi bệt xuống sàn và bắt đầu khóc ăn vạ
Mẹ (khi nói rất quan trọng phải nhìn thẳng vào mắt con và bắt con nhìn vào mắt mình. Tốt nhất là ngồi xuống ngang tầm mắt với con): sao tự dưng con cứ đòi mẹ bế? (mở bài). Con muốn thì con có thể tự đi mà (thân bài). Mẹ không bế con đâu (kết luận). (cố gắng giải thích 1 vấn đề trong vòng 3 câu. Ngày xưa mẹ có đọc 1 cuốn sách về mối quan hệ với bạn trai, họ khuyên có vấn đề gì thì cố gắng nói trong vòng 3 câu thôi, đến câu thứ 4 là đàn ông (nói chung) nghe không vào đầu nữa và đàn bà sẽ trở thành càm ràm. Giờ áp dụng luôn vào dạy con grin emoticon )
An (dĩ nhiên) khóc to hơn
Mẹ - lại lập lại thông điệp trên. Lần này thêm một câu cuối: mẹ nói không là không, không phải cái gì đòi cũng được đâu con
An vẫn khóc
Me: Con muốn khóc à? không sao, mẹ cho con vào trong phòng khóc một mình nhé. Con khóc ở đây mẹ nhức đầu lắm, không chịu được. (khi nói câu này rất quan trọng là phải giữ một thái độ hết sức bình thường và bình tĩnh, không răn đe, doạ nạt cũng không mời mọc, vui vẻ nhưng thể hiện sự nghiêm túc. Mình tôn trọng ý muốn của con là muốn được khóc vào lúc này vì không đạt được điều mong muốn - là được mẹ bế. Con có thể khóc nếu con thích, nhưng vào phòng khóc một mình để khỏi ảnh hưởng đến ai)
An khóc to hơn
Mẹ: con thấy mẹ nói với con nhỏ nhẹ mà con lại khóc to như thế. Ba và cậu không khóc, không ai khóc cả. Mẹ cho con vào phòng khóc khi nào xong rồi ra nhé (lập lại thông điệp - vào phòng mà khóc)
An bắt đầu gào
Mẹ: đi, mẹ đưa con vào phòng đi (bước này rất quan trọng, quyết định thành bại của cách dạy con. Nhiều bậc cha mẹ tập trung quá nặng vào việc doạ nạt răn đe nhưng không bao giờ thực hiện đến nơi đến chốn lời cảnh báo của mình)
Nói xong mẹ bế An vào phòng, bật đèn và đặt con lên giường. Mẹ ngồi xuống ngang tầm mắt, nhìn thẳng vào con và bảo: con ở trong này nhé, khóc tha hồ, đến khi nào xong thì ra chơi với mẹ
Mẹ đi ra ngoài, để đóng hờ cửa phòng. Lần đầu áp dụng pp này con còn ốm nên gào rống dữ lắm, còn chạy ra đập cửa thùm thụp. Nhưng sau đó thì chắc do mệt nên trèo lên giường ngủ luôn. Đến mấy lần sau khi con khoẻ hơn thì mẹ để cửa mở, con không chạy ra nữa mà cứ ở trên giường khóc. Hôm nào thấy khóc gào căng quá mẹ sẽ vào cứu nguy bằng cách nhắc con là: con có thể khóc tiếp hoặc nín và ra chơi với mọi người. Tuỳ con chọn.
Áp dụng khoảng 3,4 lần thì con hết hẳn. Lần nào mẹ cũng nhẹ nhàng, cứng rắn và kiên định đúng bài: giải thích ngắn gọn 2,3 lần, lần thứ 4 là bê bà con vào phòng.
Mẹ bắt đầu áp dụng thêm các biện pháp giúp con giải toả sự tức giận. Cho dù có hiểu thông điệp nhưng con vẫn có cảm giác bức bối, việc bắt con phải chối bỏ cảm giác đó thật ra rất không nên. Thay vào đó tớ muốn từ từ dạy con cách nhận biết và giải toả các cảm xúc.
Có nhiều cách để bé giải toả, có thể vẽ, ném vật tròn bằng bông hoặc đập vào gối. Hai mẹ con cùng ngồi xuống cạnh cái nệm
Mẹ: mẹ không bế An con bực lắm nên mới khóc gào đúng không? nếu vậy đập tay vào nệm cho đỡ tức nhé
An - tròn xoe mắt nhìn chưa hiểu bà bô bị làm sao
Mẹ: như thế này này (tay đập vào nệm) (mồm thuyết minh): mình muốn được bế mà mẹ không chịu bế, tức quá. (đập bộp bộp vào nệm) con thử xem
An - vẫn tròn mắt nhìn mẹ
Mẹ lập lại đến lần thứ 3 thì con cũng hào hứng đập theo. Hai mẹ con vừa đập mẹ vừa thuyết minh: đúng rồi, nếu bực tức khó chịu thì thay vì khóc con có thể đập vào nệm thế này này
Hiện giờ trời quang bể lặng cho mẹ nạp lại năng lượng. Con đã hết hẳn tật khóc ăn vạ, thi thoảng nói gì mẹ chưa kịp hiểu cũng lại định nhè mồm khóc, mẹ nhắc : khóc là vào phòng khóc nhé. Thì im ngay.

Ngoài biện pháp này ra thì việc con tự ngủ cũng là một nhân tố quan trọng không thể thiếu để làm nên 1 bé ngoan. 1 em bé biết tự ngủ nhất là giấc tối thì sẽ biết điều chỉnh cảm xúc của mình. Cách mẹ dùng chỉ là cho con khóc chán thì thôi. Thường khi con ngoan mẹ đọc sách xong và đi ra, con sẽ bai bai mẹ, và ngủ luôn. Thi thoảng thì ngêu ngao khóc một tí như để tự ru và ngủ một mạch đến sáng.

Lúc đầu khi vẫn còn quen kiểu thức đêm con cũng thức nhưng mẹ cho con khóc 2 tiếng liên tục và đến các đêm sau thì con ngủ thẳng mạch đến sáng. Hôm kia mẹ cũng cho con vào phòng, good night rồi đóng cửa đi ra, con lao theo khóc và khóc gào liên tục trong vòng gần 1 tiếng. Cũng may là chỉ khóc thôi chứ không rên rỉ "mẹ ơi" nên nói chung là mẹ nghe cũng hơi stress nhưng đã quen rồi. Chứ nếu con mà còn gào "mẹ ơi" nữa thì độ stress tăng lên gấp 10 lần. Đến sáng hôm sau con trở thành đứa trẻ hoàn toàn khác; đỡ khóc và bám mẹ hẳn.

Nhưng theo mẹ dự đoán thì còn phải luyện cho đến khi con thôi hẳn cái kiểu khóc đòi mẹ nằm cùng khi ngủ thì mới ngoan được. còn 4 cái răng nanh và 4 cái răng hàm trong chưa lên, mẹ thật hồi hộp đón chờ.

Thời gian này mẹ con mình ở Việt Nam với ông bà ngoại. Ông xót cháu gầy ốm và theo nếp gia trưởng cộng với việc vốn không ưa cách mẹ dạy con từ lâu, nay nhìn thấy cháu thế này ông lại càng khó chịu. Mỗi bữa cơm với mẹ thật đúng như cực hình vì ông cứ nói này nói kia, đồ thừa mẹ thế này thế nọ, rồi lên án, nói chung là đủ thứ. Lúc con không ăn thì ông cũng nói nào là mẹ không chịu ép con ăn, đến khi con ăn trộm vía đã được gần được như xưa (có bữa ăn 7 con tôm rồi nào là rau thịt các loại hay một mình con ăn hết cả 1 con gà ác hầm nhỏ) thì ông lại xoay sang đổ thừa là mẹ không chịu cho con ăn cháo để hấp thụ tốt hơn. Mà đã nói nhiều lần mà ông cố tình không nghe là từ bé đến tận 18 tháng tuổi là cơm con ăn toàn do mẹ nhá ra xong nhè lại nên làm gì có chuyện không chịu nhai nên không hấp thụ được như ông nói.

Mẹ cũng thấy rất khó khăn trong tinh thần ở giai đoạn này vì mẹ và cả ông bà không ai cho con ăn được. Cứ thấy mẹ là con giở trò "mẹ bế" rồi quậy, trong khi sang nhà dì thì ăn và chơi ngoan. Mẹ cũng không dám cho con đi trẻ dù mẹ biết con đến lớp cũng sẽ ngoan và vui nhưng các cô thì không thể nào kiên nhẫn xúc cho con như dì được chưa kể đi học thì bệnh vặt là chuyện thường nhưng con sẽ lại sốt liên tục và lại bỏ ăn. Và trong giai đoạn này việc cho được thức ăn vào bụng con được đặt thành ưu tiên hàng đầu nên việc đi học lại được tạm hoãn.

Hiện giờ mẹ chỉ biết gió chiều nào che chiều ấy, nhìn con mà lựa cách. Hôm nào thấy con khoẻ khoẻ thì đưa vào kỉ luật, bữa nào quấy quá thì lại thôi. Răng với lợi thật là rách việc quá. Con gái sinh ra đã bé tí lại còn bị bao nhiêu cái không thuận nào là dị ứng sữa, mỗi lần sốt là bết xết lết, mọc răng ốm rệt cả người. Hic cứ như vậy thì làm sao mà lớn được hả con ơi, mai mốt cao có mét ba mét tư thì lấy gì mà bù đắp :-( ?

Thời gian nay vì công việc nên mẹ con mình phải ở nhà ông bà, thôi mẹ con cùng cố gắng vậy. Con ráng ăn cho nhiều để khỏi suy dinh dưỡng và còn lớn nữa. Mấy tháng nay em bé ngoan của mẹ đã hoá thành "a little monster" rồi :-( .

Yêu con nhiều.





Đọc thêm »

1/6/2015 - Cập nhật mốc 21-22 tháng

Mẹ hư quá, mãi hôm nay mới lại viết cho con. 3 tuần qua với bao nhiêu cái mới. Con đã đi học lại rồi, 3 tuần một lần. 2 hôm đầu đi rất vui vẻ, đến hôm thứ 3, thứ 4 là bắt đầu có dấu hiệu mọc răng và cứ cắm thẳng xuống từ đó. Hôm thì sốt, hôm thì ươn, hôm thì mệt.

Suốt tuần qua con mọc răng ươn và quấy kinh khủng. Nhưng lúc như thế này thường mọi hoạt động đều được ngừng lại, nhường chỗ cho nhu cầu chính là chăm sóc con. Chưa lần nào con mọc răng mà quấy như lần này, nhiều hôm con cứ khóc tỉ tỉ dù mẹ đã bế, mẹ không cách chi dỗ con được. Đêm nào con cũng dậy mấy lần, thời gian này mẹ thiếu ngủ y chang như hồi con còn 4 tháng.

Thời gian này cho con đi học quả là không thể trì hoãn được nữa. Rất may mắn dường như thể trạng con đã khá lên nhiều so với dạo trước (do dị ứng sữa). Bây giờ thế giới của con không chỉ cần có mẹ mà còn phải có sự giao tiếp với bạn bè, cô giáo nữa. Con đi học mẹ thấy con vui vẻ, nhanh nhẹn hẳn ra. Hôm nào đến con được sớm mẹ thường đưa con sang chơi ở lớp anh chị 3.5 tuổi cho con đổi không khí và con luôn tỏ ra thích thú vì phòng anh chị có nhiều đồ chơi lạ.

Con nói nhiều hơn và có sở thích bắt mẹ chơi trò đuổi hình bắt chữ. Con sẽ ghép từ và nói từ đó đến khi nào mẹ hiểu thì mới thôi, không thì con sẽ gào ầm lên. Ví dụ như: "bé óc" (bé khóc), "bạ óc" (bạn khóc), hay "ba tô tô" (ba đi ô tô), "Bẹ dzì tô tô" (Meggie tô tô) (rồi cô, cậu, bà, chú).

Mẹ đang bắt đầu lại việc dạy chữ cho con theo cách của cô Vi. Mỗi ngày trước khi đi ngủ cho con xem 1 lượt bảng chữ cái rồi sau đó hát với con. Con hợp tác rất tốt, tập trung vui vẻ xem chữ chỉ để chờ được hát. Chỉ sau 2 ngày mẹ đã thấy tiến bộ, con đã hứng thú với chữ hơn và chủ động thi thoảng chỉ chữ và hỏi mẹ.

Hiền giờ do con đi học và mẹ quay trở lại đi làm nên cách mẹ đồng hành cùng con cũng có thay đổi. Hôm nào ở nhà thì mẹ dành thời gian với con như bình thường, những hôm con đi học thì mẹ bắt đầu áp dụng cách các bà mẹ đi trước làm, đó là nói chuyện ra rả với con từ lúc con về đến khi con đi ngủ. Mẹ vừa nấu ăn vừa chơi các trò chơi con nhằm giúp con học màu hay số lượng.

Răng hàm dưới trong đã lộ ra be bé như nửa hạt gạo rồi, bên kia thì mẹ thấy sưng lên, chắc nay mai cũng sẽ nứt lợi. Từ giờ đến lúc đó chắc con sẽ còn khó ở.

Thôi mẹ đi ngủ đây, mai còn dậy chuẩn bị cho con đi học.

Yêu con chó con nhiều <3





Đọc thêm »

10/5/2015 - Minh An 20 tháng - con đã sẵn sàng để tập piano

Sau 3 tuần đẩy mạnh "chương trình" giúp con cảm thụ âm nhạc với kết quả khả quan, mẹ nghĩ đã đến lúc mua đàn thật để con tập, trước khi con trở thành con nghiện youtube; suốt ngày đòi xem video các bạn, anh chị chơi piano và guitar (bật bất cứ cái gì khác cũng không chịu); vừa xem vừa nghe vừa chơi đồ chơi, nhưng mẹ mà tắt đi là lại đòi bật, đòi từ lúc mới nhìn thấy mặt mẹ khi ngủ dậy và lúc đánh răng trước khi đi ngủ. Mẹ hạn chế chỉ cho xem buổi sáng, buổi chiều bắt ra vườn chơi, nhưng cơ bản mẹ thấy con ít ra ngoài chơi hẳn, thay vào đó thích xem hơn.

Trước khi bắt tay vào "chương trình" này mẹ không rõ bao lâu mới xây dựng đủ cảm hứng và sự thích thú để con ngồi vào đàn thật, có thể 6 tháng, 1 năm, thậm chí 2 năm. Thật sự kết quả chín muồi chỉ sau 2 tuần và sang tuần này là tuần thứ 3 mẹ có cảm giác con có dấu hiệu quá đà; chính vì thế mẹ quyết định đẩy tiếp sang bước sau, là mua đàn cho con tập.

Mẹ định đầu tiên 2 mẹ con sẽ chơi cùng nhau, bập bõm tí cho vui, kiến thức và kĩ năng thì miễn bàn, chủ yếu là để mẹ truyền cho con niềm vui thích. Đó cũng là cách mẹ đã và sẽ làm với con từ giờ đến mãi về sau cho dù việc đó là học chữ, tập thể thao hay đơn thuần là chơi ghép hình, mẹ sẽ luôn là người bạn đồng hành, là người truyền cảm hứng cho con và là người giúp con đi đến đích. Sau đó  khi mẹ thấy con đã sẵn sàng thì sẽ cho con học thầy. Một trong những video con thích xem là bài phóng sự về một chị chơi piano năm 2 tuổi, trong đó mẹ lưu ý thấy có thông tin là ở độ tuổi đó phải chọn thầy thật khéo, tốt nhất là các thầy chuyên dạy cho các bạn tuổi bé như con.

Ngoài việc thích xem video quá đà ra thì mẹ thấy con đã sẵn sàng qua những tín hiệu sau:

  • Sáng dậy đi qua phòng mẹ, cười, "chứa" (đòi uống sữa), lúc mẹ bế lên giường là ngay lập tức "á, á" (đòi mở video) và các ngón tay chuyển động giả bộ đánh piano
  • Việc con nghiện xem video thì khỏi cần đề cập lại, trong đời mẹ chưa bao giờ nghe piano cũng như nhạc cổ điển nhiều như bây giờ, ít nhất 3 tiếng mỗi ngày (vì dù không xem video nhưng con vẫn bắt mẹ bật lên để nghe) 
  • Rất hay giả bộ chơi piano ở bất cứ nơi nào có thể, trên bàn, trên bệ cửa, cầu thang, v...v.. Chơi như thật, nhập hồn, mặt mũi y chang như biểu diễn, chơi nhanh, chậm, chéo tay, kết thúc gục đầu xuống bàn phím, đủ cả
Cái gì cũng có thể làm đàn. Không biết đánh đâu nhưng phong cách biểu diễn thì rất chuyên nghiệp
Bóng đèn làm mic để hát

Video An đấu Beatbox với ba (21 tháng)
Video An oánh trống (21 tháng)


An đánh piano đồ chơi

Con cũng rất thích guitar, lâu lâu lại bắt mẹ đổi món, lúc thì xem chơi guitar, lúc thì piano, hôm trống, hôm sáo, hôm violin (violin có vẻ con ít thích chơn cả). Hôm nọ mẹ mới lôi cái trống đồ chơi (mua từ khi con 10 tháng) ra và bật video em bé đánh trống cho con xem thì con có vẻ quan tâm cả trống nữa. Dần dà rồi mẹ sẽ mua (đồ chơi) và cho con xem video các loại nhạc cụ khác; mẹ nghĩ nó sẽ rất có ích để rèn thính giác cho con, giúp con phân biệt âm thanh nào là của nhạc cụ nào.

Con có sự quan tâm sớm đến âm nhạc như thế là mẹ rất mừng, có lẽ tất cả những việc nhỏ nhặt mẹ kiên trì làm từ lúc con bé đến giờ đã phát huy tác dụng?!?! quả thực không bao giờ mẹ nghĩ chỉ sau 1 lần giới thiệu về piano qua clip là con đã hứng thú, đến ngày thứ 2 chủ động đòi mẹ bật (chứ không cần mẹ mồi), sau 1 tuần ngày nào cũng phải xem, sau 2 tuần đã có dấu hiệu sẵn sàng để ngồi vào đàn thật.

Vậy mẹ con mình cùng điểm lại những "việc nhỏ nhặt" đó là gì nha:

Lúc mang thai:
  • Hồi đó mẹ không thích nhạc cổ điển đâu, nghe chịu không nổi nên mẹ thường hay bật nhạc nhẹ nhàng của Nora Jones, Olivia Ong hay Emi Fujita để mẹ con cùng nghe. Mỗi lần mẹ ngồi làm việc là lại mở, nhưng đôi khi cũng tắt đi vì cần tập trung


Sau khi sinh con xong:
  • Mỗi lúc đặt con ngủ là mẹ lại bật nhạc. Lúc đầu mẹ bật piano, sau chuyển sang âm thanh trắng (white noise) là tiếng mưa, rồi lại chuyển lại piano. Một thời gian sau mẹ để ý thấy khi mẹ bật piano thì dường như con nghe và thời gian con ngủ lâu hơn hẳn, thế là mẹ chuyển luôn sang white noise. 
  • Từ hồi có sáng kiến mở white noise thâu đêm thì con đỡ giật mình, đỡ khóc đêm và mẹ cũng thấy mình ngủ sâu hơn hẳn, thành thử ra từ đó đêm nào cũng bật cho cả nhà cùng nghe, ... cùng ngủ :-D
  • Giờ khi con 20 tháng (ngủ nghê đã đi vào nếp tốt, chỉ dậy đêm khi grow spurt đói và đòi ăn), khi con ngủ nap ban ngày mẹ bật lại piano cho con, hôm thì thay đổi với giọng ca êm đềm của cô Emi Fujita
  • Tối khi con ngủ thì trong 2 tiếng đầu mẹ để lại piano, sau đó đổi sang tiếng mưa và để đến sáng


Giai đoạn từ 9 đến 13 tháng:


  • Mua và làm cho con các đồ chơi về âm nhạc, mẹ cố gắng tìm mua đầy đủ các loại nhạc cụ và nghĩ rằng con có thế chơi đến năm 3 tuổi nên cứ thấy ở đâu đồ đẹp, sale là mẹ vác về (dù con chưa hứng thú)
  • Con đặc biệt thích món đồ chơi mẹ tự làm, đó là các hộp nhựa (loại với nắp đóng cực chặt để con không mở ra được) trong đó mẹ để các món đồ khác nhau. Hộp thì mẹ để sợi mì ý, hộp thì có các hạt nhựa bé, v..v.. khi con lắc, các hộp sẽ phát ra các tiếng khác nhau




  • Tài sản đồ chơi âm nhạc của con được mẹ cất gọn vào 1 hộp carton, ngày xưa thì chơi hàng ngày, giờ lớn hơn thì chơi luân phiên với các đồ chơi khác





  • Với bộ chuông nốt nhạc (như hình dưới) thì hầu như ngày trong tuần nào mẹ cũng duy trì 2 tour của bài "The sound of music" cho con nghe, vừa bật nhạc mẹ vừa hát theo (may quá bài này mẹ thuộc cách đây chục năm rồi), vừa hát vừa cố gắng (hơi có chút cường điệu) vẻ mặt thể hiện sự nhập tâm với (sự thật là mẹ cũng rất thích phim này), đến nốt nào thì mẹ mồm hát tay gõ vào chuông của nốt đấy cho con. Đọc tài liệu GDS của bà Stoner thì ngày nào bà cũng dạy con theo cách này, 6 tháng tuổi Winfrey đã phân biệt được màu sắc. Đến giờ con vẫn chưa phân biệt được màu (chả hiểu sao nhận diện hình chỉ học trong 1 tuần mà màu sắc mãi chả vào đầu :-D) nhưng mẹ nghĩ ít nhiều mẹ cũng truyền được cho con tình yêu âm nhạc. Thường thì con sẽ tập trung nhìn mẹ khoảng 1 phút đầu, sau đó là nguẩy đít đi bò đi chơi cái khác và thi thoảng mới nhìn mẹ, nhưng mẹ vẫn hát, vẫn gõ chuông và vẫn biểu diễn nhập tâm như một nghệ sĩ thực thụ. Sau 12 tháng thì con không còn thích bị gò bó trong khu chơi nữa, lúc đó con con bắt đầu tập đứng và muốn đi quanh nhà nên chương trình ca nhạc cũng từ đó bị gián đoạn





  • Ngoài ra mẹ còn rất hay biểu diễn văn nghệ phường cho con xem mỗi lần con ngồi ăn. Mẹ bật nhạc, rồi múa ba lê, nói chung là xấu lắm, như vịt trời gãy cánh, nhưng con xem vẫn thích mê, cười khoái trá. Mẹ muốn cho con thấy là ngoài đi đứng, cơ thể con người còn có thể nhảy múa, và ngoài nghe nhạc chay thì mình có thể múa theo. Mỗi khi nghe nhạc với con  mẹ còn hay gật gù thưởng thức, chả thế mà mỗi khi có tiếng nhạc lên là con lại gật gù, làm mỗi lần đi ra ngoài ăn ai thấy cũng buồn cười. Đến giờ con vẫn có thói quen ấy, ngay cả khi con "chơi" guitar, piano hay trống con cũng gật gật đầu, nhìn rất phủ phê :-)


Giai đoạn 14 đến 19 tháng:
Thời gian này con biết đi, biết chạy nên không còn hứng thú với việc ngồi yên một chỗ nghe nhac mà muốn tung bay để khám phá thế giới xung quanh.

Giai đoạn 20 đến 21 tháng:

  • Lúc này An đã phần nào nguôi ngoa sự yêu thích chạy nhảy và chỉ sau 1 lần mẹ giới thiệu con với các video chơi nhạc cụ trên youtube, con bị hấp dẫn ngay
  • Và để hướng sự yêu thích của con vào các bài trình diễn (tránh xây dựng ở con sở thích ngồi dán mắt vào màn hình và thay vì xem hoạt hình thì xem ca nhạc) mẹ đã "xem" cùng con. Vừa xem vừa diễn giải cho con nghe "An xem các ngón tay của bạn lướt trên phím đàn kìa, thật điêu luyện đúng không?", "con để ý mặt của anh/chị nhé, nhập tâm không kìa", và dĩ nhiên cùng với lời tường thuật mẹ luôn làm điệu bộ. Rồi mẹ con giả vờ lấy ngón tay làm nhạc trưởng "chỉ" theo các nốt nhạc được đánh ra, khi nhộn nhịp vui tươi, khi cao trào, lúc trầm lắng. Mỗi lần như thế con nhìn mẹ say mê như nuốt từng lời, từng động tác. Bây giờ mỗi khi ngồi nghe nhạc là con tập trung lắm, miệng cười theo các giai điệu tươi vui, tay "đánh" theo bài nhạc
  • Và có lẽ nhờ vậy mà con biết cảm nhận hơn chăng? mẹ để ý con chỉ thích những bài đồng tấu, biểu diễn với giai điệu tươi vui, các bài buồn đều bị con nằng nặc đòi đổi 


Hiện giờ con được 21 tháng, một ngày con được nghe youtube khoảng vài tiếng vào buổi chiều. Sáng nào con cũng đòi nhưng mẹ bảo "các bạn đi ngủ rồi", để hạn chế thời gian xem của con. Vào gần giờ nấu cơm chiều mẹ sẽ bật cho con xem, thường con xem khoảng vài video là tâm trạng vui vẻ hơn (dù đã đói) và hôm nào phấn chấn sẽ cùng mẹ chuẩn bị cơm tối (dù không xem nữa nhưng vẫn phải để video cho có tiếng nhạc trong nhà, hết nhạc là con lại đòi bật). Thường mẹ sẽ cắt mồi rau trước cho con và để con tự cắt rời chúng ra. Kĩ năng cầm dao của An có tiến bộ đáng kể.

Con thường xem rất tập trung khoảng một chục (có khi hơn) video, và sau đó là chạy đi chơi, thi thoảng mới đảo qua xem một chút. Hết nhạc thì lại giục mẹ bật tiếp.

Cắt chán thì mút, ăn chán thì bôi chét đầy mặt

Kế hoạch cho tương lai gần:

Mẹ nghĩ chắc mẹ sẽ đầu tư cho An một cái piano và mua cho con 1 cái đàn ukelele be bé để con chơi. Trước mắt sẽ là mẹ con chơi với nhau trước rồi khi nào con sẵn sàng thì mẹ sẽ cho con học thầy, có sớm nhất chắc cũng phải 3 tuổi, cho hết sài đẹn, ốm đau răng lợi. 

Việc cho con học piano từ nhỏ thế này cũng là cả một vấn đề to đùng cho mẹ tha hồ nghiên cứu vỡ đầu. Nào là nên học với con cách nào, chọn thầy ra sao, chọn đàn ra sao. Nó khó là vì ít người cho con học từ lúc nhỏ thế này nên mẹ không thể gặp ai cũng hỏi, khó là vì nhiều người nghĩ cứ phải 4, 5 hay 6 tuổi thì mới nên cho con học nên thường chỉ nhận dạy trẻ lớn hơn (mẹ thì thấy miễn con có dấu hiệu sẵn sàng là ổn, bất kể tuổi tác). 

Mua đàn gì cho con cũng là câu khỏi hóc búa, mỗi người một ý kiến, quan điểm, mẹ chóng hết cả mặt. Cuối cùng mẹ đành liên lạc thẳng với chị Emily Bear - thần đồng piano và sáng tác, để hỏi ý kiến, vì chị cũng bắt đầu chơi piano từ năm 2 tuổi. Chị đã khuyên mẹ nên mua cho con piano thật (không phải loại điện) và nên theo chương trình thuê rồi mua. 

Việc mua đàn đã bước đầu được giải quyết, nhưng mẹ biết việc dạy con rồi cũng sẽ là khó khăn cho mẹ. Nhưng không lo con nhé, nghĩ không ra mẹ sẽ lại viết tâm thư cho bà của chị Emily, nghệ sĩ piano, người thầy chuyên dạy cho các tài năng nhỏ tuổi, và cũng là người đã khám phá ra năng khiếu của cháu gái mình. Sau khi biết chị Emily có năng khiếu của thần đồng bà đã phải chọn thầy rất kĩ, đúng thầy tài năng của chị Emily đã nở rộ như một bông hoa. Với kinh nghiệm và lòng yêu nghề, mẹ rất hi vọng (nếu mẹ hỏi) sẽ nhận được hồi âm của bà.

Mẹ không áp lực con phải giỏi như thần đồng, nhưng mẹ luôn quan niệm đã làm cái gì thì làm cho đúng cách, làm cho đến nơi đến chốn, và tìm đúng chỗ để hỏi kinh nghiệm. Đầu tư kĩ như vậy nhưng mẹ không có ý định biến nhạc thành thú vui duy nhất của con đâu. Còn bao nhiêu thứ hay ho nữa nhé con gái, vẽ này, thể thao này, nhảy này, học diễn xuất này. Mẹ chả đã lên hẳn một chương trình cho con rồi còn gì nhỉ, mẹ con mình cứ từ từ mà cùng nhau tận hưởng :-D

Yêu con của mẹ nhiều :-)




Đọc thêm »

13/4/2015 - An 20 tháng - chuyến đi chơi xa dài ngày đầu tiên - lên núi ngắm lá Thu

Cuối tuần rồi cả nhà mình vừa có chuyến đi chơi xa đầu tiên với nhau, 3 ngày 2 đêm ở trên núi (Bright) ngắm lá vàng rơi. Bright ở trong thung lũng Alpine với các vùng gần nhau cùng trồng loại cây lá phong đặc trưng của Châu Âu. Cứ mỗi mùa Thu là các vùng này lại sáng rực lên khi toàn bộ các cây chuyển từ lá xanh sang vàng và đỏ, khung cảnh đẹp như chốn thần tiên núi chân du khách, đã lên là không muốn về. Mẹ chỉ ước cứ mùa Thu là được lên đó ở khoảng 1 vài tuần lúc lá vàng, thư thả không vội vã để tận hưởng hết cái thi vị của đất trời, khung cảnh.

Ở Bright có rất nhiều địa điểm để đi nhưng do thời gian hạn chế nên nhà mình mới chỉ đi ăn trưa ở vườn nho, câu cá và đi loanh quoang thăm thú, xem cảnh. Dù ngủ hơi ít ban ngày nhưng nhìn chung trộm vía con rất ngoan trong cả chuyến đi, chỉ thi thoảng khạch khạch chút lúc đói và buồn ngủ quá. Sau chuyến đi này mẹ thấy con lớn lên nhiều, lúc về cũng chuyển luôn từ ngủ cũi sang ngủ giường.

Bright cách Melbourne khoảng 300 km, đi mất hơn 3 tiếng mỗi chiều. Đây là lần đầu tiên con phải ngồi xe lâu đến vậy. Trộm vía con đã rất ngoan dù mẹ chưa có kinh nghiệm nên không chuẩn bị bất cứ đồ chơi gì cho con, chỉ hơi ẹ ẹ xíu thôi, suốt 1/3 chặng cuối đường về còn ngêu ngao hát cho ba mẹ nghe nữa.

Mẹ và cô V chủ đích thuê dạng nhà nghỉ holiday house với đầy đủ các tiện ích sinh hoạt hàng ngày như máy giặt, máy sấy, bếp để tiện mua đồ về nhà nấu cho các con ăn. Vừa tiết kiệm lại vừa đủ chất. Lịch đi chơi cũng được sắp xếp kĩ tận răng để tận dụng tối đa thời gian ở đó, cho các con đi nhiều nhất có thể. Vậy mà trời không chiều lòng người, hôm đầu tiên mưa suốt nên cũng chỉ đi lòng vòng, không theo kế hoạch đã định.

Nhìn chung cả đoàn đã có một chuyến đi chơi thành công và mẹ hi vọng nó sẽ là tiền đề cho nhiều chuyến đi nữa để con biết nhiều thêm về thiên nhiên, các thắng cảnh và con người của từng vùng.

Yêu con chó con nhiều :-)

Cảnh đẹp như thần tiên ở con đường gần nơi mình ở (dưới ống kính mobile của cô V và mẹ chỉnh màu  :-) )

Bright là chỗ nghỉ ngơi cho gia đình nên đi đâu cũng có khu vui chơi cho trẻ con và các tiện nghi đi kèm như nhà vệ sinh công cộng với chỗ thay tã sạch sẽ cho trẻ

Đi ăn trưa ở trang trại rượu vang. Lạnh lắm, gió lắm, buốt lắm nhưng con vẫn cương quyết chơi chứ không vào trong dù môi đã tím ngắt. Hôm đó cả nhà chỉ kịp ăn chứ không đi thăm thú gì thêm vì chờ mãi mà trời sao vẫn gió ơi là gió, lạnh ơi là lạnh. 

Theo lời ba kể thì sau một hồi chơi AN đã kết bạn được với một nhóm các anh chị lớn hơn. Các anh chị còn lôi con lên tuốt trên cao, chỗ con không tự trèo lên được, rồi muốn con trượt xuống cái ống trượt ngoằn nghèo mà con không chịu. Lúc mẹ ra đã thấy con ở tít trên cao, mặt mũi hớn hở, cười nói như thật với các anh chị. Ba còn kể các anh chị nói chuyện với nhau, đoán xem con là gái hay trai nữa :-D

Từ hồi mẹ cho xem video các anh chị đánh piano, guitar, trống rồi hát, An hát nhiều hơn hẳn. Hay hát lắm, cứ vui vui mà cầm được cái gì trong tay là cũng thành mic hết. Hôm đó lạnh muốn chết mà con hứng chí cầm lá hát liền mấy bài.


Nhìn nắng đẹp thế thôi chứ gió và lạnh lắm. Bãi cỏ rộng các con tha hồ chạy nhảy.

Bao nhiêu là lá vàng này

2 viên kẹo ngọt <3

An: Bá chì, á, Bá chì, á (Maggie, lá)

Câu cá về để BBQ bữa tối cho cả nhà

Cái mặt xị ra vì đang ngủ bị dựng dậy

Mẫu nhí bên hồ

Bạn đồng hành của con nè

Cái gì cũng mới, cái gì cũng là khám phá

Ăn đủ ngủ đủ là chịu khó đổi thế pose cho mẹ chụp lắm :-)




Đọc thêm »
Được tạo bởi Blogger.